Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

VIẾT CHO NGOẠI - BÀ TIÊN CỦA LÒNG CON

Chỉ còn vài bữa nữa là đến ngày giỗ lần thứ 7 của ngoại, mới đó mà nhanh thật kể từ cái ngày định mệnh mà con không bao giờ quên. Lúc đó đang làm việc trên Công ty, con nhận được điện thoại từ người dì bà con: “Trí ơi, con về nhà gấp chứ bà ngoại của con tự dưng cảm thấy khó thở...”. Cái tin này đến với con thật đột ngột vì lúc chiều trước khi đi làm con có ghé mắt qua nhìn ngoại mà. Con vội vàng chạy về nhà nhưng ngoại đã đưa vào bệnh viện, đến khi tìm được phòng cấp cứu và liếc nhìn khuôn mặt thất thần của má thì con  biết đã quá muộn, tấm ga trắng đã được phủ lên quá đầu của ngoại rồi. Ngày đưa tang ngoại, các cậu mợ và những người bà con ở xa đều về, ai ai cũng khóc, cả má con cũng vậy. Riêng con thì lại không. Con cứ đứng thẫn thờ nhìn chiếc quan tài nơi ngoại đang yên nghỉ. Có lẽ nước mắt của con đã chạy ngược vào trong mất rồi. Những đau đớn nén lại đã... yên lại một chút... nhưng rồi sẽ đau hơn... Con suy sụp hẳn sau lễ tang của ngoại...

Ngoại ơi, nhớ căn bệnh tâm thần từ lúc ngoại còn trẻ đã hành hạ thân xác khiến ngoại phải nhiều lần phải ra vào bệnh viện, nhà mình nghèo chỉ một mình má con phải cán đáng từng bữa ăn cho cả gia đình, ba thì thường xuyên đi công tác xa nên không có ai chăm sóc ngoại. Mỗi lần cùng má lên bệnh viện thăm ngoại là con ứa nước mắt khi nhìn các bệnh nhân xung quanh đều có gia đình thăm nuôi, quan tâm chăm sóc, còn ngoại... vừa là bệnh nhân vừa là người thăm nuôi. Tháng qua tháng, năm qua năm... bệnh tật đã làm ngoại càng trở nên nhanh già và tiều tụy vì ngày nào cũng phải uống thuốc an thần.

Ngoại ơi, nhớ những năm tháng lúc con và chị Hai còn nhỏ, một mình ngoại đã thay má lo lắng, chăm sóc bón từng muỗng cơm, canh từng giấc ngủ, ngoại luôn là người giải hòa mỗi lần hai chị em con cãi lộn cũng như an ủi, xoa dịu, bênh vực mỗi khi con bị ăn đòn do ham chơi hay không biết vâng lời má.

Ngoại ơi, ngoại có biết bé Bo con của chị Hai được sinh ra chính vào cái ngày ngoại mất đấy, cả nhà không ai cho chị Hai biết về sự ra đi đột ngột của ngoại nhưng dường như linh tính mách bảo, chị Hai đã khóc hết cả nước mắt rồi còn nằng nặc đòi được nhìn thấy mặt ngoại lần cuối và đưa tiễn ngoại ra đi nữa.

Ngoại ơi, ngoại có biết ngay đêm đầu tiên không còn ngoại, con đã mơ một giấc mơ thấy mình lạc vào thế giới cổ tích có ông Bụt, bà Tiên. Bà Tiên cho con một điều ước và con chỉ ước là được ở bên ngoại mãi mãi.

Ngoại ơi, ngoại có biết má con nhớ ngoại lắm, có cả con, các cậu mợ và mọi người trong nhà nữa nhưng không bao giờ gặp được ngoại dù chỉ trong giấc mơ. Ngoại rời cõi tạm trong thanh thản, ý thức việc ra đi của mình và hình như ngoại sợ mọi người lưu luyến nên nhằm lúc... nhà có ít người nhất để ra đi.

Ngoại ơi, ngoại có biết con đã không cầm được nước mắt mỗi lần nhớ về ngoại, ngay cả khi đang ngồi viết những dòng chữ này. Dẫu biết rằng là đàn ông không được yếu đuối, phải cứng rắn và có bản lĩnh, nhưng con xin ngoại hãy cho phép con được khóc để thỏa lòng nhớ nhung và thương nhớ.

... Thời gian đi qua không bao giờ trở lại, giống như người ta cũng chỉ sống một đời. Nhưng trong con ký ức về ngoại vẫn còn mãi trong tâm trí, dù gì đi nữa cũng không thể phai mờ. Con biết, dưới suối vàng ngoại vẫn luôn hướng về con, theo dõi từng bước đi của con. Ngoại ơi! Bây giờ thì con đã hiểu, trên đời này không có những ông Bụt, bà Tiên nhưng mãi mãi ngoại vẫn ở bên con và là bà Tiên của lòng con.

Mồng 10/5 lại trở về trong niềm thương nhớ của mọi người trong gia đình, con xin thắp nén hương lòng với tất cả tấm lòng thành kính vái vọng từ nơi xa cầu mong hương hồn ngoại luôn siêu thoát nơi miền cực lạc.

Vài ngày nữa, nhà đông người. Nhưng cả nhà đã mất ngoại!

P/S: Hình ảnh sưu tầm

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

CHÚT TỊNH TÂM....

P9200392.jpg picture by trikiwi
Đệ tử hôm nay,
Gặp mùa khánh đản,
Một dạ vui mừng,
Cúi đầu đảnh lễ,
Mười phương tam thế,
Điều Ngự Như Lai,
Cùng Thánh, Hiền, Tăng
Chúng con cùng pháp giới chúng sanh,
Bởi thiếu nhơn lành,
Thảy đều sa đọa;
Tham thân chấp ngã
Quên hẳn đường về,
Tình ái say mê,
Tù trong lục đạo,
Trăm dây phiền não
Nghiệp báo không cùng
Nay nhờ Phật Tổ năng nhơn.
Dũ lòng lân mẫn
Không nỡ sinh linh thiếu phước,
Nặng kiếp luân hồi,
Đêm dày tăm tối
Đuốc tuệ rạng soi
Nguyện cứu muôn loài
Pháp dùng phương tiện
Ta bà thị hiện
Thích chủng thọ sinh
Thánh Ma Gia mộng ứng điềm lành
Vua Tịnh Phạn phước sanh con thảo,
Ba mươi hai tướng tốt
Vừa mười chín tuổi xuân,
Lòng từ ái cực thuần
Chí xuất trần quá mạnh
Ngai vàng quyết tránh,
Tìm lối xuất gia
Sáu năm khổ hạnh rừng già
Bảy thất nghiêm tinh thiền tọa
Chứng thành đạo quả
Hàng phục ma binh
Bá cõi đều dậy tiếng hoan nghênh
Muôn vật thảy nhờ ơn tế độ
Chúng con nguyện:
Dứt bỏ dục tình ngoan cố
Học đòi đức tánh quang minh
Cúi xin Phật Tổ giám thành
Từ bi gia hộ
Chúng con cùng pháp giới chúng sanh,
Chóng thành đạo cả.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
Nam Mô Đạo Tràng Hội Thượng Phật Bồ Tát
P9200391.jpg picture by trikiwi

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

CON DIỀU TUỔI THƠ

DSC00761.jpg picture by trikiwi

Hôm nay khu vực nhà tôi ở rơi vào ngày cúp điện, vì thế từ Công ty tôi không vội về nhà mà một mình đi lòng vòng khắp thành phố để kiếm chút gió hòng xua tan cái nóng cuối ngày, đến khi dạo ngang khu vực quảng trường trước Siêu thị Quy Nhơn bỗng tôi bất chợt gặp lại những hình ảnh quen thuộc, dừng xe và ngắm nhìn những con diều đang bay lơ lững trên bầu trời xanh không gợn một chút mây đã làm tôi chạnh lòng nhớ đến con diều tuổi thơ, một tuổi thơ tuy rất khó khăn vất vả những thật đẹp và hồn nhiên...

Trẻ em bây giờ sướng hơn tôi ngày ấy rất nhiều, không cần động chân động tay vì bố mẹ của chúng chỉ cần bỏ ra vài chục nghìn đồng là nó có thể tha hồ lựa chọn để sở hữu một con diều bằng nhựa, vải nhiều màu sắc với đủ kích cỡ, hình dáng đa dạng khác nhau từ diều hình đại bàng, siêu nhân, cá mập đến diều hình con chuồn chuồn, máy bay, con bướm... Nhưng đối với tôi, con diều giấy đã gắn liền tuổi thơ của tôi những buổi chiều lộng gió, gắn với cả kỷ niệm những trận đòn vì ham đi thả diều, không chịu ngủ trưa hay không giúp đỡ mẹ công việc nhà...

DSC00791.jpg picture by trikiwi

....Cũng vào thời gian này lúc còn bé, tôi và các đứa bạn hàng xóm lại bắt đầu tụ tập làm diều nhưng để hình thành nên một con diều như ý muốn chúng tôi phải tìm kiếm vật liệu rất vất vả, nào là gom những tờ giấy học cũ mèn mà người ta đã vứt đi, lấy cắp đũa tre ăn cơm của nhà rồi chẻ ra để làm trục và khung sườn, ít sợi dây nilon màu đen, đỏ, vàng đã qua sử dụng rồi nối lại cho thật dài làm dây diều và những hạt cơm mới nấu chín dùng để dán cố định giấy lên khung. Điểm cạnh tranh ngấm ngầm trong quá trình làm diều giữa tôi cùng chúng bạn là làm sao để khi thả diều ai bay cao hơn, đuôi diều của ai dài hơn. Và tôi đã sử dụng hết “công suất” không bỏ một tờ giấy học nào hì hục cắt giấy và dán nối đuôi diều kéo dài cả thước dưới nền nhà vui ơi là vui...

Dán diều xong, chúng tôi chạy lăng xăng ra eo Nín Thở sát biển để thả. Cầm diều chạy nương theo gió cho diều bay lên, chúng tôi vừa chạy vừa la, cười và vỗ tay khi đã thấy diều đã no gió bay lên cao, rồi sau đó nằm dài xuống bãi biển cùng nhau ngắm.

DSC00773.jpg picture by trikiwi

Cũng có khi con diều của ai đó vì nặng do đuôi quá dài hay trời đột nhiên đứng gió làm nó chao nghiêng bay là là chúi xuống đất, chúng tôi lại vô tư cười ngặt nghẽo rồi thu dây lại để chuẩn bị cho lần bay tiếp theo...

Ngồi để tâm hồn bay theo con diều cố vươn mình trên những tòa nhà cao ngất, nhìn cuộn dây từ từ được nới dài ra, những con diều ăn gió cao dần lên rồi hoà nhập vào đàn diều đang bay lượn trên không trung. Tôi ngắm nhìn bầu trời đầy màu sắc sặc sỡ mà nhớ da diết những con diều giấy ngày xưa giờ chỉ còn trong hoài niệm hay trong sách giáo khoa của bọn trẻ.

Con diều tuổi thơ của tôi là như vậy đó!!!!