Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

CÒN BẠN, ĐÃ ÔM LẠI BA MẸ CHƯA?

Bất kỳ mỗi người trong chúng ta lắm lúc đều rất cần một cái ôm, thật chặt, thật đúng lúc và đúng nghĩa vì nhờ nó ta có thể cảm nhận được sự chia sẻ, sự quan tâm. Đó là cái ôm của mẹ để che chở, bảo vệ tôi trước những phong ba cuộc đời; đó là cái ôm của chị như liều thuốc xoa dịu nỗi đau mỗi khi tôi bị đánh đòn do những lần ham chơi hơn ham học; đó là cái ôm của những đứa bạn thân để vỗ về mỗi khi tôi gặp chuyện buồn phiền hay động viên, an ủi tôi vững vàng hơn sau những vấp ngã, thử thách khắc nghiệt của cuộc sống…

 

Một cái ôm - một việc làm đơn giản nhưng nhiều người lãng quên và đã bao lâu rồi tôi không còn thói quen ôm mẹ và được mẹ ôm như lúc còn nhỏ nữa. Nói ra thấy cũng kỳ vì giờ mình đã lớn nếu không gọi là già rồi, những cái ôm ấy càng vơi dần đi và dường như tôi đã tách mình khỏi cái ôm đã đi cùng tôi từ những tháng ngày mới chập chững bước vào đời…

 

Cách đây nữa tháng, khi chở mẹ tôi lên thăm một người bà con, thường thì mẹ tôi hiếm khi nào ôm tôi khi tôi đang lái xe nhưng hôm đó mẹ đã vòng tay qua xoa bụng tôi và ôm thật chặt, một cảm giác rất lạ, rất thích và tôi cảm nhận vòng tay của mẹ thật ấm áp như chứa đựng tất cả tình yêu thương bà dành cho tôi, là bến đỗ vững chắc cho tôi được nghỉ ngơi sau những ngày làm việc vất vả.

 

Tôi thích được ôm phía sau, bất ngờ nhưng bao giờ cũng rất thật cho cả người người ôm và người được ôm. Nhớ hồi còn nhỏ, mỗi lần được mẹ chở đi học bằng xe đạp, chỉ cần ôm mẹ rồi nhắm mắt lại là tôi có thể tưởng tượng ra đủ mọi chuyện, khi thì biến mình thành hoàng tử đang cưỡi con tuấn mã lao vun vút trong khu rừng cố tích, lúc thì trở thành chú đại bàng con với những sải cánh dài tung bay tự do thỏa thích trên bầu trời xanh. Nhưng đặc biệt nhất là những khi trời mưa, co ro trong tấm áo mưa đã được mẹ trùm kín mít, ngồi yên đằng sau và hai tay ôm chặt lấy mẹ, lúc đó tôi không còn thấy gì cả ngoài những âm thanh gầm rú của động cơ ô tô, xe máy chạy ngoài đường và tiếng mưa rơi lách tách từng giọt gõ đều trên đầu, tôi như tách biệt khỏi cái thế giới xô bồ và ồn ào, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên, hơi ấm nồng nàn của mẹ như lan tỏa trong từng huyết mạch của tôi, xua tan cái lạnh bướng bỉnh mà đến mãi sau này tôi vẫn còn nhớ không bao giờ quên.

 

 

Còn mẹ tôi thì sao? Nhớ tối hôm rồi, trong lúc tôi đang nằm trên giường xem ti vi, phản xạ tự nhiên tôi nói mẹ đến nằm cạnh tôi khi nhìn thấy bà từ dưới nhà đi lên, bất giác tôi đưa tay ôm lấy hông và đầu thì vục hẳn vào lưng mẹ, nhìn thấy nụ cười nở rất tươi trên khuôn mặt đồng thời hai bàn tay khô ráp của mẹ cứ mãi vân vê và xoa nhẹ mấy đầu ngón tay của tôi cũng đủ để tôi cảm nhận niềm hạnh phúc của bà như thế nào…

 

 

Còn bạn, đã ôm lại ba mẹ bạn chưa? Những con người đã đi hơn nữa cuộc đời, cho bạn biết bao nhiêu cái ôm, biết bao nhiêu yêu thương đong đầy mà không mong trả lại… Ôm ba mẹ - việc làm ngỡ chừng chỉ dành cho trẻ con lên ba nhưng không phải thế… Một vòng tay qua cổ, một vòng tay đủ mềm nhưng cũng đủ siết chặt cả một con tim để người cảm thấy rằng cuộc sống thật ý nghĩa vì vẫn còn có bạn chia sẻ, vẫn có bạn quan tâm.

 

P/S: Hình ảnh sưu tầm 

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

CHUYỆN VUI ĐẦU NĂM

Tình hình là từ đầu năm đến giờ, ku Trí chưa có dịp "xuất đầu lộ diện" để đi thăm xuân bà con làng Mul khiến ai cũng thắc mắc hỏi han sao mà ăn Tết kỹ quá vậy? Cũng thật là áy náy quá nên giờ mạo muội kể một câu chuyện vui mà ku Trí từng nghe từ một người bạn của mẹ để thay lời chào xông đất nhà mọi người và mong được thọt lét lấy cái hên trong năm mới nè...hehe...

 

Tại miền Bắc, người dân một số địa phương có tục gọi mẹ bằng “vú”… Và cũng vì chuyện này mà đã xảy ra vụ hiểu lầm tai hại chết người giữa ông cha chồng và cô con dâu mới về làm dâu được mấy hôm và kéo theo một loạt bất ngờ:


Một ngày kia, ông cha chồng đi ra phố về không thấy vợ mình đâu bèn hỏi cô con dâu:

- Vú con đâu?

Cô con dâu chân chất nghe cha chồng nói dzậy, hai mắt tròn xoe ngạc nhiên rồi đỏ mặt thẹn thùng nhưng cũng phải đành vén áo lên, chìa… ra cho cha chồng thấy rồi lắp bắp trả lời:

- Vú con nè… bố!!!

Ông cha chồng thấy dzậy hoàng hồn, lập bập nói và xua tay lia lịa:

- Không… không phải… bố hỏi… “vú kia” kìa!!!

Cô con dâu thấy bố xua tay nói thế nên vén luôn… bên kia:

- Vú kia nè bố!!!

Ông cha chồng càng hoảng loạn hơn, la lên:

- Không phải đâu… bố hỏi là… “vú lớn” kia mà!!!

Thấy cha chồng la làng, cô con dâu lật đật nhìn xuống.. rồi ngạc nhiên:

- Đâu có vú nào lớn đâu bố… con thấy hai vú… bằng nhau mà!!!

Đến nước này ông cha chồng run lẩy bẩy vội lại đứng trước bàn thờ thắp nhang rồi dzái: “Xin ông bà chứng dám lời nói trong sạch của con, con chỉ muốn hỏi vợ con đâu chứ không phải như những gì con dâu con đã làm, con xin cạo đầu để chứng minh lòng thành của mình”

Tuy vậy nhưng vẫn ray rức về việc mình đã làm, ông đi đến quyết định một mình qua nhà sui gia để tỏ bày lại mọi sự việc nhằm tránh hiểu lầm. Vừa mới bước vào nhà, bà sui giật mình liền hỏi: “Ủa, có chuyện gì mà sao anh sui lại cạo đầu vậy?”

Ông sui liền phân trần: “Tui lỡ dzái…”

Chưa dứt lời, bà sui nhiệt tình liền đáp lại: “Vậy hả, để tui đi lấy chai thuốc đỏ anh sui thoa cho nhanh bớt nhá…”

Nghe đến đây ông sui hết đường đỡ…

 

Câu chuyện đến đây là hết òi, ku Trí kính chúc mọi người sang năm mới dồi dào sức khỏe, tràn đầy niềm vui, thật nhiều may mắn và luôn mãi hạnh phúc, bình yên…

 

P/S: Hình ảnh sưu tầm

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

…RỒI NHƯ ĐÁ NGÂY NGÔ

Mặc dù không được xem trực tiếp chương trình "Thay lời muốn nói" tháng 12/2011 với chủ đề "Hạnh phúc" trên kênh HTV9 lên sóng ngày 11/12/2011 nhưng dư âm của nó để lại đã khiến ku Trí hiểu thêm ý nghĩa của hai từ "hạnh phúc".

 

Thật vậy, có lần ku Trí đã từng nói hạnh phúc không quá to tát và xa vời, hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều nhỏ bé, giản dị trong cuộc sống mà chỉ cần một phút lắng lòng ta sẽ tìm thấy niềm hạnh phúc trong mỗi giây phút, những khoảnh khắc sống của mình.

 

Xuyên suốt chủ đề của tháng là những bức thư nói về tình yêu thương gia đình, niềm hạnh phúc của đôi lứa yêu nhau nhưng gần cuối chương trình có một bức thư của anh Charlie Thắng Nguyễn, một người Việt Nam định cư ở nước ngoài từ năm 1978 viết cho người bạn gái mà anh yêu thương ngày trước có tên Lương Thị Kim Loan. Họ yêu nhau rồi xa nhau và lạc mất tin nhau, sau đó anh có về Việt Nam để đi tìm chị nhưng tất cả những nơi mà bạn bè của anh nói là có chị ấy thì anh đều đến tìm nhưng vô vọng và cho đến hôm nay anh muốn nhờ chương trình “Thay lời muốn nói” gửi hộ những dòng tâm sự của anh, biết đâu ở nơi xa xôi nào đó chị có thể xem được để hiểu được tấm lòng của anh:

 

… Chúng tôi già rồi, tôi mệt mỏi trong đau đớn vì sự tìm kiếm người yêu trong vô vọng.

“Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ… đôi khi bỗng nghe bước chân về đâu đó của em…”

Bài hát “Rồi như đá ngây ngô” đã làm tôi chìm trong tận cùng của nỗi đau, giờ này chắc rằng bạn ấy đã có gia đình, có cháu, có chắc, có biết rằng có người tình xưa đang ngày đêm tìm kiếm, ngày đêm mong cho cô ấy mãi được bình an…

“…Ngày nào vừa đến đã xa muôn trùng, ngày nào vội đi lạnh lùng bước chân…”

Hôm nay tôi viết lên những dòng chữ này xem như… dấu chấm hết cho một cuộc tìm kiếm, một cuộc tình ngắn ngủi đã làm cho tôi… chao đảo cả một đời.

Từ biệt em - người con gái tôi đã, đang và vẫn yêu... Xin vĩnh biệt vì tôi không còn sống được lâu hơn vì căn bệnh “trời kêu ai nấy dạ” và cả sự tuyệt vọng trong sự mòn mỏi tìm kiếm. Gửi lời chào tạm biệt người bạn gái của tôi…

 

 

Với anh: dù những cơn gió thời gian đã cuốn đi ở anh sức mạnh tuổi thanh xuân, giờ đây anh như một ngọn đèn sắp cạn dầu và nó sẽ tắt một ngày nào đó bất chấp anh có cố gắng níu kéo như thế nào, nhưng mơ phút tương phùng với chị vẫn mãi âm ỉ cháy bởi vì anh nghĩ đơn giản đó là một hạnh phúc…

 

Với chị: có hạnh phúc nào bằng nếu chị biết rằng trong trái tim của người mình đã từng yêu vẫn dành cho chị một góc nhỏ để hoài niệm nhớ nhung, đây dường như là một cách nhắc nhở với chính anh rằng chị vẫn luôn hiện diện trong anh và mãi mãi sẽ là như thế.

 

Với ku Trí: cuộc sống thật muôn trùng và có rất nhiều điều bất ngờ… hy vọng rồi hạnh phúc sẽ ùa về với anh thôi dù hơi muộn một chút, mong rằng anh hãy giữ gìn sức khỏe để sớm gặp lại được người con gái mà anh yêu thương suốt một đời…

 

P/S: Hình ảnh sưu tầm

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

QUÀ VẶT NGÀY MƯA

Khi Quy Nhơn bắt đầu vào mùa mưa mang theo cái lạnh se sắt của những cơn gió đầu đông thì cũng chính là lúc món bánh chuối chiên đường hoàng có mặt trên những quán hàng rong nhỏ mọc khắp các vĩa hè của đường phố. Bánh chuối chiên - cái tên nghe giản dị, dân dã nhưng chắc hẳn không hề xa lạ với người dân Quy Nhơn nói chung và ku Trí nói riêng, nó gợi cho ku Trí nhớ về miếng bánh gắn liền với ký ức của tuổi thơ xa xôi, của niềm háo hức ngóng trông mỗi lần má đi chợ về, khi thì được bịch chè, khi thì được củ khoai hay vài trái ổi núi, mận vườn… nhưng vui nhất, thích nhất vẫn là bánh chuối chiên. Những chiếc bánh má gói kỹ trong lá chuối để giữ nóng được chị em tôi lấy ra và ăn một cách say sưa, ngon lành…

Nhưng để có một miếng bánh ngon không phải ai cũng biết cách làm, rất may cho ku Trí trong quá trình “tác nghiệp” đã được cô bán hàng cho quan sát những công đoạn làm bánh và hướng dẫn nhiệt tình cách pha bột một cách chi tiết.

 

 

Một quán bán chuối chiên trên vĩa hè của TP-Quy Nhơn…

 

Đảm bảo sẽ có món bột thật ngon và giòn tan khi chiên chuối hay khoai lang nếu biết làm đúng cách: ngâm nước 1 kg gạo và 2 lon bắp (ngô) qua đêm, ngày hôm sau mang đi xay rồi sau đó đổ thêm 1/2 kg bột mì tây và 1/2 kg đường vàng, thêm một tí muối rồi quậy đều hỗn hợp đó cùng nước với liều lượng phù hợp sao cho bột trở nên nhuyễn và mịn. Thường người ta lựa chuối sứ vừa chín tới, lột vỏ và cắt làm đôi theo chiều dọc, khoai lang được gọt vỏ, rửa sạch rồi thái thành từng miếng dài dày khoảng 0,5 cm… Cho chảo lên bếp, đổ dầu ăn khoảng 2/3 chảo để khi chiên bánh được ngập trong dầu. Khi dầu trong chảo đã nóng già, nhúng từng miếng chuối và khoai lang vào hỗn hợp bột trên rồi bỏ vào chảo dầu. Dùng đôi đũa tre, cô bán hàng với bàn tay thoăn thoắt trở bánh qua lại để hạn chế bánh dính lại với nhau, đến khi miếng bánh chuyển sang màu vàng cô nhanh tay vớt lên vĩ được đặt ngang trên chảo cho ráo dầu, sau đó bánh được gắp sang một cái mâm lớn để bên cạnh cho khách hàng tha hồ lựa chọn theo sở thích của mình.

 

 

Nào chuối sứ, nào khoai lang… nguyên liệu không thể thiếu để chuẩn bị cho việc làm bánh

 

 

Bột đã được pha chế  theo đúng liều lượng quy định…

 

 

Tẩm chuối vào bột rồi chuẩn bị cho vào chảo để chiên

 

 

Khâu cuối cùng để hoàn thành sản phẩm là đặt chuối chiên lên vĩ cho ráo dầu

 

 

Chuối chiên nóng hổi vừa thổi vừa măm nè… Mại dzô... mại dzô... chỉ 1k/miếng

 

 

Em bé này vừa tròn 7 tuổi đứng phụ bán cho bà ngoại…

 

Tình cờ ku Trí thấy trong chảo dầu xuất hiện một xâu kim băng, nhìn thì biết vậy chứ không tiện hỏi vì nghĩ đó thuộc lĩnh vực bí quyết nghề nghiệp mà ... Mang thắc mắc về hỏi má thì được giải thích: “Người ta thường bỏ đồng xu hay xâu kim băng vào mục đích để giữ nhiệt cho dầu mặc dù đun lửa rất ít nhằm tránh làm dầu bị cháy trong quá trình chiên bánh đấy con!!!”.

 

 

Mùi chuối và khoai lang chiên quyện với mùi bột gạo, bắp, bột mì của miếng bánh mới ra lò nóng hổi, thơm phức như muốn xua tan cái lành lạnh của gió, cái tê buốt của những cơn mưa bất chợt.

Nhón lấy một miếng chuối chiên cho vào miệng, hương vị vẫn y nguyên như thuở nào, có cảm giác đời cứ tê tê, phê phê không chịu nỗi ...

 

 

Chụp hình xong rồi, giờ ku Trí mua vài miếng ủng hộ cho cô bán hàng chứ…

 

Lâu lắm rồi ku Trí mới lại được thưởng thức món bánh chuối chiên bên cạnh chảo dầu đang sôi sùng sục, bếp lửa củi rực hồng trong những ngày Quy Nhơn se se lạnh. Với ku Trí, có quá không khi nói rằng bánh chuối chiên đã trở thành một trong những hồi ức đẹp đẽ và ngọt ngào nhất của một miền ký ức đã qua.