Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011
Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010
ENTRY CUỐI CÙNG CHO NĂM CŨ
Hết ngày hôm nay tờ lịch cuối cùng sẽ được gỡ xuống, kết thúc một năm với thật nhiều “biến động” trong cuộc sống của tôi và đánh dấu gần một năm đặt bước chân rong ruổi với thế giới ảo. Năm cũ sắp trôi qua và một năm mới lại về. Giữa những ngày cuối năm tất bật với biết bao bộn bề của công việc, giữa bao niềm vui và nỗi buồn của những suy nghĩ còn nhiều ngổn ngang nhưng trên hết là cơ hội để tôi chiêm nghiệm, nhìn lại những gì mình đã làm được, những thành công cũng như thất bại trong đời mà tôi hay mọi người đều phải trải qua.
Kha...kha...kha... Multiply là niềm vui, multiply là kết nối, multiply đã mang đến cho tôi nhiều người bạn thật dễ thương sống hết mình đúng nghĩa bạn bè, giúp tôi thu hoạch không biết bao nhiêu bài học quý giá ở trên blog với những cảm xúc mênh mang pha lẫn niềm vui của những ngày tháng còn nhiều áp lực của cuộc sống này.
Cũng từ Multiply, những vòng tay kết nối tình bạn đã luôn rộng mở chờ đón những tình bạn với những tình bạn, những trái tim kết nối với những trái tim tạo nên một dấu ấn tốt đẹp chưa từng có và cả sự trải nghiệm quí giá cho tâm hồn của chính mình.
Với riêng tôi
Gần một năm tham gia vào thế giới ảo, tôi đã có những người bạn thật đáng yêu mặc dù trong số họ có người tôi chưa từng một lần nào gặp mặt. Đáng quý hơn là mọi người từ địa đầu Tổ Quốc đến miền cực
Chính vì những điều này đã tạo cho tôi thêm niềm vui trong cuộc sống và có nhiều cảm xúc hơn để viết nên những entry thật tâm trạng cho những người bạn trong hay ngoài friends list thưởng thức và suy ngẫm cũng như những hoài niệm của một thời để nhớ đã khắc sâu vào tâm khảm của mình.
Với một người
Bạn ơi!
Mới ngày hôm qua tôi và bạn chưa từng quen biết, chưa từng gặp gỡ nhau bao giờ nhưng đến hôm nay đã trở thành tri kỷ. Bạn đã từng nói “Cuộc sống đôi khi thật vô tình đến bất ngờ, đến rồi đi và nó có thể lướt qua đời mình hay tan biến nhanh như cái bong bóng xà phòng, nhưng có những cái nó sẽ là mãi mãi và mãi mãi...”. Tôi tin những gì bạn nói vì giữa tôi và bạn đã có sự đồng cảm chân thành nhất. Xin thật lòng cảm ơn những gì tốt đẹp nhất mà bạn từng chúc cho tôi, những lời động viên và an ủi đúng lúc giúp tôi vượt qua những giông bão của cuộc đời.
Cho tôi xin lỗi bạn về những buồn phiền vô cớ, giận hờn vu vơ vừa qua để rồi tình bạn kia mang nhiều trăn trở và đầy mệt mỏi. Mong một ngày không xa tình bạn của chúng ta sẽ trở lại những ngày bình yên đẹp đẽ nhất bạn tôi nhé.
Với mọi người
Hãy trân trọng và nâng niu giữ gìn những gì mà mình đã có trong nhau, cho dù chúng ta cùng đi tiếp hay rẽ ngang một ngã đường nào thì xin vẫn yêu quý và dành cho nhau những ấn tượng tốt đẹp nhất. Có thể đối với thế giới bạn là ai đó nhưng đối với ai đó bạn là cả thế giới...
Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010
Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010
Hôm qua, 09/12/2010, là ngày đám cưới của thằng bạn thân. Thật bất ngờ trước đó một ngày nghe bạn thông báo "Ngày mai đám cưới tớ" làm mình không kịp trở tay :)) Cũng mừng vì cuối cùng bạn đã tìm được đích đến cho cuộc đời của mình, và mình muốn gởi tới bạn lời chúc tốt đẹp nhất, một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc đến đầu bạc răng long. Trăm năm hạnh phúc nhé!
Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010
HIỂU ĐỜI, HIỂU NGƯỜI
Cũng như mọi người có cuộc sống của mọi người.
Ta đang đi trên con đường đã chọn,
Cũng như mọi người đang đi trên con đường của mọi người.
Ta có những đam mê của ta,
Cũng như mọi người có khát khao của mọi người.
Ta có những người bạn chân thành,
Cũng như mọi người có nhiều mối quan hệ thân thiết của mọi người.
Ta không thích phán xét, không thích tranh luận,
Vì có nhiều sự việc trong cuộc sống xảy ra không giống những gì ta mong muốn.
Như một lời chia tay, xin tạm biệt nhé,
Chỉ mong bình yên sớm quay về với họ,
Giữa phù du cuộc đời...
Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010
Chưa bao giờ mưa lại nhiều và dai đến vậy, Quy Nhơn đang chìm trong biển nước... Lúc trưa đi làm về, xe của mình xém tắt máy và bị ướt như chuột lột từ trong ra ngoài mặc dù đã trùm áo mưa đầy đủ. Mình ở thành phố còn bị như vậy thì những người dân sống ở quê sẽ ra sao??? Trộm nghĩ mưa làm cho người nhẹ nhàng, mát mẻ, “sạch sẽ” hơn... có cảm giác những bụi bẩn, nhọc nhằn, toan tính đã được mưa gột rửa nhưng đồng thời mưa cũng mang theo quá nhiều cảm xúc xót xa, nước mắt và mất mát không gì có thể bù đắp lại được...
Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010
CHIẾC KHĂN QUÀNG MÙA MƯA NĂM ẤY
Năm tôi học lớp 7, mùa mưa đến sớm. Chiều hôm ấy trời bỗng dưng lạnh, gió rít từng hồi, từng hồi trên ngọn phi lao làm cái lạnh như se sắt hơn. Cuối buổi học, cả lớp đang lục tục sắp xếp sách vở chuẩn bị ra về. Bạn bè trong lớp xoay sang ngắm nghía áo ấm của nhau, ai cũng xuýt xoa vì lạnh nhưng ai cũng hớn hở khoe rằng áo mình ấm nhất, trừ tôi. Khi ấy, tôi đang ngồi co ro ở chỗ của mình, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, cố gập người thổi phù phù vào bên trong cổ áo để tìm một chút hơi ấm, xem ra hai cái áo sơ mi vẫn chẳng thể thay thế một chiếc áo ấm. Cứ mải mê vừa xoa vừa thổi, tôi không biết từ lúc nào cô giáo chủ nhiệm lớp đã đứng bên cạnh. Đang ngượng nghịu nhìn cô, miệng cười dè dặt thì cô nhẹ nhàng hỏi: “Em lạnh lắm à, lấy khăn len của cô mà quàng vào cho đỡ nhé”. Tôi chưa kịp trả lời thì cô đã tháo chiếc khăn trên cổ mình quàng vào cho tôi. Lúc ấy tôi xúc động đến nghẹn ngào, chỉ biết vân vê những sơi tua ở đầu khăn. Tiếng kẻng đột ngột vang lên, cả lớp đứng dậy chào cô và ùa ra cửa xếp hàng đi về. Khi cả lớp đã xếp thành bốn hàng dọc ngay ngắn trước phòng học chờ cô cho phép ra về, cô tôi bỗng dặn dò: “Trời đã trở lạnh, các em đi học nhớ mặc thêm áo ấm”. Đó là lần đầu tiên lời căn dặn cuối tuần của cô không dính dáng chút nào đến chuyện học, chuyện phải làm đủ bài tập về nhà,...
Tối hôm ấy, ngồi ở góc học tập của mình tôi cứ bần thần mân mê mãi chiếc khăn. Không cần nhắm mắt lại tôi vẫn cứ hình dung được ánh mắt trìu mến của cô, niềm hạnh phúc mà tôi có được trong buổi chiều mùa mưa năm ấy đã sưởi ấm cho tôi rất nhiều ngày sau đó. Và cảm giác ấy còn đi theo tôi mãi đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, niềm xúc động vẫn còn dâng lên dào dạt trong tôi.