Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

CẢM ƠN MẦY ĐÃ LÀ BẠN CỦA TAO

Trong cuộc sống ai cũng có những nỗi niềm riêng biệt, ai cũng có niềm vui và nỗi buồn. Nhưng nếu biết cảm thông và chia sẻ thì cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao! Vậy ai? Ai sẽ là người lắng nghe tâm sự của ta? Quả thật là khó khăn để ta tìm được một người bạn tâm đầu ý hợp, luôn xuất hiện đúng lúc ta cần, lắng nghe và cùng ta tháo gỡ những vướng mắc, khó khăn,… Tuy nhiên, Thượng đế vẫn còn để lại cho ta niềm tin hy vọng vào một ngày mai tốt đẹp. Thật là kỳ diệu, trong cuộc sống chúng ta vẫn bắt gặp những người bạn tốt, những người bạn thân… và tao nghĩ mầy là một người như thế.

Giữa dòng đời xuôi ngược, tấp nập và chìm nổi muôn sự đời đen trắng, tao và mầy đã gặp nhau, lúc đầu tao nghĩ sự gặp gỡ chỉ là tình cờ như bao sự tình cờ khác với vài câu xã giao thông thường nhưng sau đó tao nhận ra hình như đây là sự sắp đặt của số phận. Quả thật có những người mà ngay lần gặp gỡ đầu tiên ta đã cảm nhận được tình cảm chân thành.

Tao đã từng tự hỏi: Thế nào là một người bạn và thế nào là một tình bạn? Phải chăng một người luôn có mặt cạnh ta bất cứ khi nào ta cần đến, một người luôn cùng ta sẻ chia những hỉ nộ ái ố trong cuộc sốnglà một người bạn. Và mối chân thành đó là tình bạn?

Tính ra tao với mầy chỉ mới quen biết nhau vài tháng, mỗi người sống một nơi nhưng cứ ngỡ là bạn thân của nhau từ lâu lắm rồi. Mầy còn nhớ cái lần đầu tiên gặp tao không? Chúng ta đã cùng trò chuyện về mọi điều trong cuộc sống, đã từng bộc bạch cùng nhau về những hoài bão, đã từng tâm sự để hiểu rõ sự giống nhau cũng như sự khác biệt về tính tình giữa mầy và tao. Bình thường mới gặp có mấy ai bộc lộ đúng về con người thật của mình nên tao đã bối rối khi biết rằng mầy không hề giấu diếm tao bất cứ điều gì, cũng vì con người của mầy tốt quá, thật thà quá, sống tình cảm quá nên nhiều khi tao cũng sợ có những điều gì không hay xảy đến với mầy.

Thật không quá lời khi tao nói tiếng cảm ơn vì mầy đã xuất hiện trong cuộc đời tao, mầy đã truyền cho tao niềm tin vào những ước mơ và là niềm an ủi vô bờ khi tao chực khóc, chỉ bằng một lời động viên từ trái tim chân thành mầy đã vực tao đứng dậy từ hố sâu thất vọng, từ những khắc nghiệt của cuộc đời. Cảm ơn vì đã chia sẻ cùng tao niềm khát khao, cảm ơn vì đã đẩy tao đi tới ước mơ của chính mình… Còn rất nhiều, rất nhiều nữa nhưng trên hết xin cảm ơn mầy vì đã là bạn của tao, xin cảm ơn vì đã cho tao hiểu giá trị của hai chữ “tình bạn”.

Mầy là người mà tao có thể nói hết mọi điều, kể cả những việc riêng tư, bí mật nhất. Chúng ta không bao giờ phán xét quá khứ hay làm cho nhau thất vọng, bởi giữa mầy và tao luôn là sự tôn trọng. Mầy là người hiểu tao hơn ai hết và với tao tình cảm ấy không hề có một giới hạn nào, cả khi tao với mầy không ở gần nhau nhưng tao vẫn luôn cảm nhận được sự có mặt của mầy ở bên tao.

Trong cuộc sống của chúng ta có nhiều điều dễ dàng đến rồi đi, nhanh chóng và mỏng manh như một làn khói, dễ tan như lâu đài cát trước những cơn sóng gào, duy chỉ tình bạn chân thành là có thể vượt qua mọi bão giông cuộc đời. Đó quả thật là một món quà tuyệt diệu của cuộc sống.

Thời gian sẽ trôi đi nhưng ký ức là mãi mãi, những gì đã qua sẽ còn lắng đọng trong mầy, trong tao, lung linh như một vệt nắng vàng mùa hạ, trong veo như ánh mắt của mầy nhìn tao lúc chúng ta trò chuyện và nhẹ nhàng như khúc hát You have got a friend

P/S: Hình ảnh sưu tầm

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

NHA TRANG NGÀY TRỞ LẠI...

Tạm gác công việc thường nhật sang một bên, bỏ qua những chuyện buồn và giận hờn vu vơ, chuẩn bị cẩn thận sau những lần gọi điện lia lịa để chốt số lượng người tham gia, ngày giờ khởi hành, chúng tôi chia thành hai nhóm, một xuất phát từ Sài Gòn và một xuất phát từ Quy Nhơn cùng hẹn gặp nhau tại Nha Trang.

Không như những lần trước thường mua tour đi du lịch, chúng tôi quyết định lần này sẽ tự lo liệu tất cả từ việc mua vé tàu, thuê khách sạn, tìm chổ ăn uống đến lên kế hoạch đi chơi.

Sáng thứ sáu, mọi người đã tập trung đông đủ tại khách sạn Sóng Xanh, tuy mệt mỏi sau một chuyến đi dài nhưng mặt mày ai cũng có vẻ hớn hở, vui tươi vì được đi nghỉ mát, thư giãn.

Sau một hồi thảo luận đổi qua đổi lại, dời lên dời xuống để rồi cuối cùng kế hoạch trong ngày đầu tiên là thay vì đi bốn đảo (Mun, Một, bãi Tranh, hồ cá Trí Nguyên) sẽ chuyển sang đi Diamond Bay để chơi bời, tắm biển.

Đây rồi, đường vào Diamond Bay sau 20 phút đi xe buýt cho rẻ tiền, tiết kiệm mừ (5 người chỉ tốn có 15k thôi)

DSC05477.jpg picture by baottg

DSC05479.jpg

Chỉ cần một cái ghế và một cái chòi canh mà chúng tôi đã sáng tác đủ tư thế đứng ngồi giữa biển trời bao la, mây nước mênh mông, nắng chiếu chan hòa.

DSC05491.jpg

DSC05519.jpg

IMG_0761.jpg picture by trikiwi

IMG_0759.jpg

IMG_0757.jpg

DSC05520.jpg

DSC05521.jpg

DSC05523.jpg

DSC05524.jpg

DSC05533.jpg

DSC05537.jpg

DSC05539.jpg

DSC05541.jpg

Nét dịu dàng con gái, chút mạnh mẽ con trai đã tạo nên những khung hình thật đẹp

DSC05502.jpg

DSC05503.jpg

DSC05582.jpg

DSC05588.jpg picture by baottg

Ngày thứ hai y theo kế hoạch đã đưa ra, sau khi xong thủ tục buổi sáng chúng tôi đón taxi trực chỉ sang Vinpearl Land bằng cáp treo.

DSC05648.jpg

Tất cả mọi người ai cũng hớn hở, xôn xao quyết chí sẽ chơi tất cả các trò chơi từ những trò chơi mạo hiểm ngoài trời như tàu lượn siêu tốc, đu quay dây văng, tàu hải tặc, đu quay thú nhún,… đến những trò chơi trong nhà như xe điện đụng, đấm bốc, chim cánh cụt chạy đua thổi bằng hơi,… thử sức những trò chơi trong công viên nước như đường trượt nhiều làn đặc biệt, hố đen vũ trụ hay nằm trên phao tung tăng dạo chơi trên dòng sông lười,… rồi xem phim 4D, tham quan thủy cung.

DSC05691.jpg

Đu quay thú nhún nè... cùng pạn Lan, pạn Thủy, pạn Thúy và cả pạn Bảo nữa.

IMG_0811.jpg

DSC05650.jpg

DSC05653.jpg

DSC05656.jpg

Xếp hàng vào xem phim 4D... Thám hiểm đại dương, đua xe và thần đèn giải cứu công chúa

DSC05665.jpg

DSC05667.jpg

Tham gia lái xe điện đụng...

DSC05730.jpg

DSC05731.jpg

Vào tham quan thủy cung khám phá những sinh vật biển mà trước giờ chưa thấy...

DSC05711.jpg

DSC05680.jpg

DSC05670.jpg picture by baottg

Hơi tiếc là không xem được các màn biểu diễn nhạc nước vì phải tạm ngưng hoạt động để chuẩn bị cho cuộc thi Hoa hậu Thế giới người Việt tổ chức từ ngày 11-21/8/2010.

Rã rời sau một ngày vui chơi thoải mái, chúng tôi rời Vinpearl Land lúc 21 giờ trong niềm vui sướng lẫn nuối tiếc…

DSC05692.jpg

Ngày cuối cùng chính là ngày nhẹ nhàng nhất, buổi sáng chúng tôi dạo biển để chụp một vào tấm ảnh làm kỷ niệm trước khi rời Nha Trang, ai cũng tranh thủ làm điệu, làm dáng để ghi lại những khoảng khắc đẹp nhất, đáng nhớ nhất.

DSC05758.jpg

DSC05765.jpg

DSC05775.jpg

DSC05781.jpg

IMG_0837.jpg

DSC05783.jpg

Sau khi ăn trưa xong, cả nhóm quyết định đi tắm bùn ở suối khoáng nóng Tháp Bà, để tiết kiệm chi phí chúng tôi chờ đón xe buýt nhưng mãi… 20 phút trôi qua mà chẳng thấy buýt đâu… mệt mỏi chuyển sang đi taxi cho nhanh. 

Tắm bùn được chia thành 8 giai đoạn, chủ yếu gồm những công đoạn chính sau đây: sau khi thay đồ tắm, chúng tôi được hướng dẫn làm sạch cơ thể bằng nước khoáng nóng trong một cái sân với nhiều vòi nước phun lên từ mặt đất, tiếp theo là công đoạn chính gồm tắm bùn, thoa bùn lên mặt, lên tóc và dội khắp thân thể, sau 15 phút ngâm bùn chúng tôi được hướng dẫn công đoạn thứ ba là phơi nắng để da có thời gian hấp thụ những khoáng chất trong bùn, phơi nắng xong chúng tôi tắm lại cho sạch bùn rồi ngâm người trong hồ chứa nước khoáng nóng, thác nước, hồ bơi và cuối cùng là khâu "ôn tuyền thuỷ liệu pháp".

Thật sảng khoái… khiến chúng tôi quên đi mệt mỏi sau 3 ngày ăn chơi.

DSC05473.jpg

Tạm biệt Nha Trang, bịn rịn chia tay mạnh ai nấy đi và hẹn ngày gặp lại…

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

NHỮNG KHOẢNH KHẮC KHÔNG TÊN

Khi tỉnh giấc, tôi thấy chị Hai ôm bé bo (con của chị Hai) đứng cạnh cửa sổ ngắm bình minh. Ánh sáng rọi vào làm họ nổi bật lên. Và họ thậm chí không biết tôi đang nhìn họ.

Khi chưa bước vào nhà, tôi ngó qua cửa sổ, thấy bé bo đang cùng ngồi với mẹ tôi. Mẹ tôi hướng dẫn bé tô màu những bức vẽ để tặng cho mọi người nhân dịp sinh nhật lần thứ 5 của bé. Bà thật kiên nhẫn, còn bé bo trông rất vui. Họ thậm chí không biết tôi đang nhìn họ.

Tháng trước, đi cùng với mẹ về quê thăm mộ bà ngoại, tôi thấy mẹ đặt trước bia mộ một mớ giấy tiền vàng bạc và đồ mã để “giúp đỡ” ngoại. Rồi mẹ ngồi bên mộ, thì thầm với ngoại điều gì đó. Và mẹ thậm chí không biết tôi đang nhìn mẹ.

Khi anh rể tôi và bé bo ngồi xem đá bóng trên ti vi, anh rể tôi ôm bé trong lòng. Nhìn cặp mắt của anh rể tôi có thể nhận ra ngay anh chỉ muốn được ôm bé thôi, chứ không thích xem đá bóng. Và ông anh rể thậm chí không biết tôi đang nhìn anh.

Mời người bạn thân đi nhậu, hai thằng uống thì ít mà say sưa ngồi nói chuyện thì nhiều, bạn luyên thuyên đủ thứ chuyện. Bạn thậm chí không biết rằng tôi đã phát hiện ra bạn có nụ cười thật tươi và đôi mắt biết nói thật đẹp.

Bạn rất thích chụp hình, bạn nhờ mọi người chụp hình bạn với bất cứ những gì cảm thấy thích: một con ngỗng thơ thẩn bên hàng rào, những bông hoa dại không tên giấu mình trong đám cỏ, cảnh hoàng hôn trên bãi biển, ánh nắng chiều chiếu xiên quệt từng vệt vàng rõ rệt trên đường phố, đôi cánh cò bay chấp chới, vài đóa sen nở muộn,… mục đích để lưu lại những khoảnh khắc đẹp. Bạn cứ lo tạo dáng, cười duyên rồi giục họ chụp lia lịa để chuyển cảnh. Bạn thậm chí không biết rằng tôi đã nhìn và nhận ra ở bạn có năng khiếu của một model.

Bạn đã nhảy cẫng lên vì vui mừng, xúc động đến rơi nước mắt khi nhận quà từ những người bạn thân của mình nhân dịp bước sang tuổi mới. Rồi bạn lo mở quà mà bạn thậm chí không biết rằng tôi đã nhìn và biết đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc.

Và không ai biết là tôi đang ngắm nhìn họ. Không ai biết rằng khi ngắm nhìn họ hạnh phúc, tôi mới chính là người cảm thấy mình hạnh phúc biết bao.

P/S: Hình ảnh sưu tầm

Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

NIỀM TIN

Bạn có nghĩ rằng được tin tưởng là một hạnh phúc không?

Ngày tôi nhận giấy báo trúng tuyển đậu đại học, khi mẹ tôi hôn lên má tôi như ngày xưa mẹ tôi đưa đến trường mẫu giáo, tôi đã thật hạnh phúc. Tôi hiểu, rồi đây tôi sẽ phải cố gắng, phải nỗ lực nhiều lắm vì đường đời dài trước mắt, bao chông gai, bao khó khăn sẽ đến. Nhưng tôi sung sướng được cố gắng, được nỗ lực… bởi tôi biết giờ đây, trong mắt cha mẹ, tôi đã lớn, chí ít thì cũng đủ lớn để nhận được trọn vẹn niềm tin từ cha mẹ, niềm tin nuôi dưỡng suốt một đời.

Khi thầy tôi (người anh mà tôi kính trọng gọi là thầy đã dạy kèm tôi trong thời gian tôi chuẩn bị tham gia các kỳ thi vào lớp 10) vỗ vai tôi và nói rằng thầy hy vọng tôi sẽ đạt điểm cao trong kỳ thi chuyển cấp sắp đến, tôi vui và cảm động biết bao. Những gì thầy nói đã làm tôi hạnh phúc vì được thầy tin tưởng. Với tôi, một ánh mắt ấm áp và một giọng nói đầy ắp niềm tin bao giờ cũng có sức mạnh hơn là một câu giao phó trách nhiệm.

Khi người bạn thân của tôi gục đầu vào vai tôi nức nở vì sắp phải đi xa, tôi đã nghẹn ngào không nói nên lời… Tôi nhớ mình đã đọc được ở entry của cậu Nhựt rằng: Bộ phận quan trọng nhất trên cơ thể con người là bờ vai. Ai cũng cần có một bờ vai thật vững chãi để những người thân yêu có thể thoải mái gục đầu vào đó mà khóc, mà tìm một chỗ dựa. Và nước mắt của bạn tôi làm tôi tự hào vì bờ vai của mình đã đủ chắc chắn để bạn có thể tin tưởng mà tựa vào. Tôi ôm chầm lấy bạn, không nói một lời mà chỉ yên lặng, thật yên lặng để nghe hạnh phúc của tình bạn lan tỏa ấm áp trong lòng hai đứa…

Và có một đêm, bạn nói chuyện với tôi giọng háo hức: “Tớ cảm thấy quý mến cô bé hôm tớ rủ đi uống nước cùng với cậu… Bí mật đấy nhé!” Tôi thấy lòng rộn rã như đây chính là tình yêu của mình vậy. Bạn à! Khi bạn được nghe bí mật về cảm xúc đầu đời của một người, thì bạn chính là kẻ được người khác tin tưởng nhất đấy. Còn người bạn đang hạnh phúc của tôi ơi! Cảm ơn bạn nhiều lắm!

Đôi khi bất chợt, người đồng nghiệp trong Công ty hỏi: “Cậu có tin tớ không?”. Mình lặng đi một tí rồi nhìn thẳng vào mắt bạn, nhẹ nhàng: “Tin chứ!”. Và mình lại cảm thấy sung sướng, sung sướng vì biết mình đã vừa mang đến niềm hạnh phúc cho người khác.

Vậy là bạn đã đồng ý với tôi rằng: Được tin tưởng là một hạnh phúc rồi chứ?

Thế thì tôi rất cảm ơn vì bạn đã tin, ít nhất thì bạn cũng đã suy nghĩ về những gì tôi nói. Nên tôi sẽ kể tiếp với bạn rằng: Trên đời này, có những thứ một khi đã mất đi thì rất khó có thể lấy lại được. Niềm tin là một trong số những thứ ấy. Bạn đang rất hạnh phúc vì được tin tưởng, nhưng bạn hãy nhớ là bạn sẽ dễ dàng trở thành kẻ bất hạnh khi người khác không còn đặt niềm tin nơi bạn nữa. Cho nên hãy cố gắng sống sao cho mọi người luôn nghĩ đến mình như một chỗ dựa, đừng vì bất cứ lý do gì mà để mất lòng tin bạn nhé! Hạnh phúc đẹp đấy nhưng mong manh và dễ vỡ lắm bạn à…

 

P/S: Hình ảnh sưu tầm