Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010
Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010
Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010
Tình hình hôm qua đi xem live show "Ngày nữa để yêu thương" của ca sĩ Quang Dũng tổ chức tại TP-Quy Nhơn nhìn chung đã làm tôi thỏa mãn được cái nghe mặc dù ca sĩ chỉ hát những ca khúc quen thuộc nhằm tránh rủi ro, còn cái nhìn thì chưa thật vừa ý vì sân khấu thiết kế quá đơn giản chưa xứng tầm với một ngôi sao như Quang Dũng, với lại tôi ngồi quá xa sân khấu nên không thấy được rõ mặt ca sĩ mình yêu thích mà nhất là cô "Bống" Hồng Nhung. Nói đến đây tôi lại nhớ đến một fan hâm mộ lớn tuổi đến mua vé để xem và đã than với người bán vé rằng giá vé 400.000đ là quá đắt, nhưng sau khi đọc trên banron quảng cáo thấy ngoài Quang Dũng ra còn có thêm khách mời là Hồng Nhung, Đàm Vĩnh Hưng và Mỹ Tâm nên ông này đã thốt lên một câu liền sau đó: "Mà bốn đứa này bốn trăm nghìn cũng rẻ chán". Bó tay luôn...
Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010
MỐI TÌNH GIÀ
Ai cũng có những khoảnh khắc bất chợt bắt gặp một hình ảnh nào đó để rồi xúc động và nhớ mãi… Riêng tôi không thể nào quên được hình bóng của đôi vợ chồng già in trên mặt đường rộng thênh thang và đầy xe cộ qua lại.
Chuyện xảy ra cách đây cũng hơn một năm lúc tôi đang trên đường đến công ty thì bỗng nhiên xe bị xì lốp, trong thời gian ngồi chờ vá xe tôi phát hiện ra rằng đã lâu lắm rồi mình mới có cơ hội để thưởng thức không khí mát mẻ của buổi sáng ở phố thị.
Bảy giờ sáng - giờ cao điểm, các em học sinh như những đàn bướm trắng tung tăng đến trường, xe cộ bắt đầu tấp nập, kẻ đi chợ, người đi đến công sở, nhộn nhịp ồn ào… Giữa cảnh hổn loạn ấy, bên kia đường một ông lão áo phong phanh, quần ngắn, chân đất cõng một bà lão áo nâu, nhỏ nhắn, ốm yếu trên vai (sau này hỏi thăm những người xung quanh tôi mới biết ông cõng bà đi đi về về để châm cứu trị bênh) nhưng chẳng quan tâm đến mọi vật xung quanh. Ông đi chầm chậm, thỉnh thoảng lấy tay quẹt mồ hôi trán, ông nói nho nhỏ với bà một câu gì đó, môi bà liền nở một nụ cười móm mém… Nhìn ông cõng bà đi khuất, mắt tôi bỗng thấy cay cay…
Vài ngày kế tiếp, tôi cố ý đứng đón với hy vọng ghi lại được một vài tấm ảnh “Mối tình già ấy” nhưng không còn thấy ông già đâu cả, có thể là bà đã khỏi bệnh, cũng có thể là…!!!
Hình ảnh ấy rất đời thường, và đôi vợ chồng già yếu, nghèo khó kia chẳng phải là vĩ nhân, cũng chẳng phải là thành phần nổi bật trong xã hội, nhưng đối với tôi họ tượng trưng cho tính nhân bản của con người Việt Nam: thủy chung, tình nghĩa trong bất kỳ hoàn cảnh nào, xã hội nào, thời đại nào.
P/S: Hình ảnh sưu tầm
Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010
Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010
CHUYỆN VUI BUỒN NGÀY LỄ...
Mặc dù nó đã cẩn thận lên kế hoạch cụ thể nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi sơ suất trong suốt chiều dài cuộc hành trình: kế hoạch bị thay đổi, một số nội dung không thực hiện được (do khách quan),… đã khiến một số người không được vui và hài lòng. Làm người tổ chức chương trình thật là khó tương tự như nội dung bài thơ “Làm anh” của nhà thơ Phạm Thị Thanh Nhàn: “Làm anh khó đấy/Phải đâu chuyện đùa”. Ở đây cũng vậy, nếu người tổ chức chương trình thực hiện tốt sẽ nhận được những lời khen ngợi, nếu phạm lỗi sẽ bị khiển trách, phê bình thôi.
Cũng may, cuối giờ chiều nó nhận được tin nhắn từ một người bạn với nội dung: “Bạn sáng nay làm việc vui không? Công ty mình chỉ có tụi nhỏ đi chơi thôi. Mình là ngoại lệ. Tàu sáng nay đến trễ 1h, 5h30 mới tới. B và Th đến nhà còn ngủ được một tí mới đi làm. Mình rất vui và hãnh diện với B khi có một người bạn tốt, nhiệt tình và sành điệu như bạn. Cảm ơn bạn đã giúp tụi mình có một kỳ nghỉ lễ thật vui vẻ và đáng nhớ. Hy vọng nhóm có dịp tụ tập vui vẻ như thế”. Đọc xong nó cảm thấy an ủi được phần nào, trong lòng thanh thản khiến nó quên đi những lời than phiền, trách móc lúc sáng.
Nó không suy nghĩ nữa vì dù sao cũng đã cố gắng hết sức rồi, nó bật máy tính để chiêm ngưỡng lại những tấm hình đã chụp… Rồi nó cười một mình…
Tất cả hiện về rõ mồm một từ việc đi ăn ốc, ghẹ trong huyện Xuân Hải thuộc thị xã Sông Cầu…
… chìm đắm trong không khí linh thiêng, trầm mặc của chùa Thập Tháp Di Đà Tự và chùa Ông Núi, nơi hội tụ biết bao nhiêu tinh hoa đất Phật đã khiến lòng nó dịu lại, nhẹ nhàng hơn…
… đi ăn những món đặc sản của Bình Định và nghe hát bài chòi ở quán Anh Nhật Gia Viên…
… tung tăng, nhí nhảnh, hồn nhiên trong bãi Trùng Dương, dường như cả một thời tuổi trẻ quay trở lại với nó và tất cả mọi người…
… rồi đến việc lăn, lê, bò, trườn, tạo dáng ở mọi tư thế để hy sinh vì sự nghiệp… chụp ảnh. Ai cũng muốn mình đẹp, ai cũng muốn mình nổi bật nhất nhưng đối với nó không cần cạnh tranh với ai cả vì nó biết bản thân nó đã đẹp trai sẵn rồi…
Tắt máy tính, nghĩ ngợi một lúc… và hình như là thói quen, nó lại mỉm cười một mình…