Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011
NỒNG NÀN HOA SỮA
Chiều hôm qua, trong lúc đang mãi mê với những bước chạy thể dục ku Trí vô tình bắt gặp một mùi hương thoang thoảng đưa qua, man mác, vừa lạ mà vừa quen - à à... mùi của hoa sữa. Vậy là hoa sữa đã về cùng những cơn mưa đầu mùa, những cơn gió heo may lành lạnh, những giọt sương ban mai trên cành lá và cả những chiếc khăn quàng cổ quấn vội của người đi đường…
Nhạc sĩ Hồng Đăng quả thật kỳ tài khi viết bài hát “Hoa sữa” chỉ qua lời gợi ý về loài hoa này của một người bạn. Với ca từ thật nhẹ nhàng và sâu lắng đã khiến biết bao nhiêu trái tim thổn thức, làm xốn xang xao xuyến biết bao tâm hồn và không khỏi bâng khuâng ngậm ngùi khi nghe câu hát: “Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm. Có lẽ nào anh lại quên em, có lẽ nào anh lại quên em?...”. Thế mới biết sức quyến rũ, mê hoặc của loài hoa này ghê gớm đến nhường nào…
Nhớ lại khoảng thời gian năm 1997, thời đó công nghệ thông tin còn lạc hậu và internet là cái gì đó xa vời đối với mọi người chứ không phải như bây giờ, mọi tin tức chỉ cần một cái nhấp chuột là có thể biết hết. May mắn ku Trí có đứa bạn đi học ngoài Hà Nội, cũng vì yêu “hoa sữa” mà có lần đã viết thư hỏi thăm về loài cây này và được nó mô tả chi tiết như sau: “…Trước khu vực nơi mình thuê ở trọ có trồng một cây hoa sữa, sở dĩ đến hôm nay mới hồi âm cho bạn bởi hoa sữa bắt đầu ra hoa vào khoảng giữa cuối tháng 10 trong tiết trời chớm lạnh của đầu đông, bạn hãy hình dung vẻ đẹp của nó với từng chùm hoa nở rộ trắng cả nhành cây được kết lại bởi những bông nhỏ li ti giống tựa hoa mẫu đơn với mùi thơm nồng nàn thật khó lòng diễn tả. Buổi tối tụi mình phải đóng kín cửa sổ mới có thể ngủ được ngon giấc đấy…”.
Rồi mấy năm sau đó, thành phố bỗng rộ lên phong trào trồng cây hoa sữa với khẩu hiệu “Nhà nhà trồng hoa sữa, người người trồng hoa sữa”, họ đua nhau đưa hoa sữa về trồng ngập những con đường ở Quy Nhơn… Sáng sớm ra đường đi đâu cũng thấy những cây con lá dài dài, xanh bóng. Khi được hỏi: “Cây gì thế?!” ai cũng đều tự hào trả lời rằng: “Cây hoa sữa đấy!”. Rồi người ta thấp thỏm đợi thu qua đông tới, cây cao tới đầu gối, bụng, ngang vai rồi vượt quá đầu… Đến mùa hoa đầu tiên, cả thành phố dường như cùng háo hức chờ đợi để xem mặt của cái cây “vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm” ấy.
Và người ta vỡ mộng! Điều này thật sự đã trở thành thảm họa, những ngày đó khắp thành phố có một mùi sực nức đến bực mình, ngột ngạt đến khó thở. Buổi tối gió mát còn đỡ chứ trưa nắng khi đi làm về ngang qua những con đường trồng hoa sữa chỉ muốn chạy thật nhanh nếu không sẽ bị “ngất ngây như con gà tây” bởi cái mùi nồng nồng đến váng đầu và đầy ma mị đó. Mà cũng phải thôi, Hà Nội phố mùa thu lãng mạn với mùi hoa sữa lãng đãng lơ lững tầng không là do có ít cây hoa sữa, còn ở đây cứ nguyên một con đường, trước mỗi nhà trồng một cây bảo sao không ngộp mà chết cho được.
Giờ cứ đến đầu mùa mưa, Công ty Công viên cây xanh và Chiếu sáng đô thị phải tập trung lực lượng đi mé hết cành của cây hoa sữa phòng ngừa ra hoa quá nhiều, nhìn những cây hoa sữa vào mùa ra hoa trông thật thê thảm, xơ xác, không còn sức sống như vừa mới bị một cơn bão lớn quét qua thành phố. Tuy hương hoa sữa được rót ra không còn ngập tràn không gian, nhạt đi nhiều nhưng nó đã gieo vào lòng người những kỷ niệm ngọt ngào không thể nào quên…
Quy Nhơn chuyển mùa, vẫn nồng nàn mùi hoa sữa mỗi đêm… đung đưa theo từng cơn gió mùa se se lạnh và đọng lại đâu đó trong câu hát thuở nào…
P/S: Hình ảnh sưu tầm
Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011
Cuối tuần rồi ku Trí đi nhà sách tính mua quyển Tạp văn của Phan Thị Vàng Anh để xem vì nghe quảng cáo tùm lum tùm la rằng cây bút này khá nổi tiếng sắc lẻm khi đề cập các vấn đề thời sự nóng hổi của đất nước. Sách muốn mua thì tìm hoài chẳng thấy nhưng lại bắt gặp rất nhiều cuốn khác hỏng biết nội dung thế nào nhưng tựa đề nghe rất hot: “Anh sẽ lại cưa em nhé”, “Anh còn muốn lấy em nữa không, chồng yêu?”, “Cho em gần thêm anh chút nữa”, “Anh! Em muốn lấy anh”, “Phải lấy người như anh”, “Dựa vào vai em và khóc đi anh”, “Nói là anh nhớ em đi”, Hôn anh thêm một lần nữa nhé”. Phải chăng đây là cách thức chiêu dụ hay khiêu khích trí tò mò của khách hàng, còn nếu không đúng chẳng lẽ suy nghĩ của mình đã quá “già” để theo kịp bước đi của thời đại sao ta????
Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011
Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011
LI VỜ SÔ CỦA NHỎ TÓC XOĂN HỌ LÊ TÊN LÝ
Dưới bàn tay "phù thủy" của đạo diễn Lê Quý Dương, li vờ sô "Hát cho riêng mình - Hát cho mọi người - VUI" của nhỏ tóc xoăn họ Lê tên Lý được chăm chút đến từng centimet đã thực sự đưa khán giả đi từ bất ngờ này đến ngạc nhiên khác, đầu tiên với màn đốt pháo sáng chào đón và nến được thắp lung linh dọc các bậc tam cấp bước lên xuống phía trước nhà hát Quang Trung của thành phố Quy nhơn, sân khấu tuy thiết kế đơn giản với bốn ký tự L-C-T-L viết tắt tên Lê Cát Trọng Lý cùng ban nhạc gồm: 1 bộ gõ, 1 violon, 1 guitar với 1 keyboard nhưng nó toát lên vẻ sang trọng và ấm cúng. Sự xuất hiện của cô cũng đã gây bất ngờ đối với tất cả mọi người có mặt tại nhà hát vì li vờ sô của Lý không giống bất cứ ca sĩ nào đã làm trước đó, cô bé tóc xoăn người gốc Đà Nẵng (cũng là đồng hương với một người bạn của ku Trí á
) chỉ mặc duy nhất một bộ trang phục xuyên suốt đêm diễn với quần jeans xanh, áo sơ mi khoác thêm chiếc áo ghi lê bên ngoài, cô cũng là người vừa hát vừa đàn, vừa làm người dẫn chương trình để cuốn khán giả vào những câu chuyện kể bằng âm nhạc của chính mình.
Có lẽ quá thừa nếu ku Trí lại tiếp tục bàn về ca từ, giai điệu hay giọng hát của Lý vì sau hai đêm diễn tại TP-Hồ Chí Minh - nơi bắt đầu của chuyến du ca, báo chí đã sử dụng hết những từ ngữ hay nhất, đẹp nhất, bay bỗng nhất để dành cho Lý rồi, vì vậy ku Trí xin mạn phép chỉ ghi lại một số câu nói rất dễ thương, chân thật, không màu mè của Lý trong khi xâu chuỗi đường dây chương trình những bài hát lại với nhau. Chính sự dễ thương đến mức ngây ngô đã làm cho khán giả nhiều lần phì cười và liên tục gửi tặng đến Lý những tràng pháo tay không ngớt...
- Bây giờ em hát nhé... (câu kết thúc sau màn chào hỏi ngắn gọn và gửi lời cảm ơn đến quý lãnh đạo thành phố, các anh chị em, cô chú bác có mặt tại nhà hát).
- Không ngờ hôm nay mọi người đến xem em hát đông như vậy, em cảm ơn mọi người nhiều lắm...
- Nhạc của Lý có giai điệu buồn, rất kén người nghe nên nếu có khán giả nào buồn ngủ thì cứ việc ngủ...
- Đây là lần đầu tiên đến Quy Nhơn, chắc Lý thấy lạ, Lý giống con nít quá...
- Từ đầu chuyến du ca đến giờ, hôm nay Lý mới được tặng hoa... (câu nói sau khi có một khán giả lên tặng hoa).
- Khi nào khán giả không nghe lời của bài hát mà chỉ nghe giai điệu của nó thôi tức là hết rồi á...
- Tiếp theo đây là một nhạc phẩm mang tựa đề "Bài ca Tây Tạng" có giai điệu vui tươi lắm...
- Cảm ơn bà... (chắc quá xúc động nên cô đã xưng hô như vậy với một người phụ nữ tầm bốn mấy tuổi khi nhận hoa kết thúc đêm diễn).
- Tối nay Lý vui lắm vì các bạn đã ở đến giờ này cùng với Lý... (nói với tất cả mọi người đã nán lại đến cuối đêm diễn để mua đĩa nhạc của Lý và chờ được ký tặng).
- ...
Toàn cảnh phía trước của nhà hát Quang Trung - thành phố Quy Nhơn
Sân khấu được thiết kế đơn giản với 4 ký tự L-C-T-L nhưng sang trọng và ấm cúng
Tuy ngồi lọt thỏm ngay chính giữa sân khấu nhưng Lý đã thực sự bừng sáng
Nhí nhảnh cùng với violon Cát Du và keyboard Vũ Đặng Quốc Việt
Hát với cây guitar...
... rồi cùng cây violon và...
... với cả ban nhạc (tấm hình này ku Trí chụp thiếu keyboard Vũ Đặng Quốc Việt)
... Phiêu cùng cây vĩ cầm
Lý cùng ban nhạc và "ông bầu" Lê Quý Dương ra chào khán giả
Có như vậy mới thấy cô gái này không những giản dị trong âm nhạc mà còn giản dị trong cả cách ăn mặc cũng như giao tiếp.
Hai mươi bài hát... í quên cộng thêm một bài khuyến mãi nữa có thể nói đây là một bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn đã khiến cho khán giả muốn nán lại thêm chứ không muốn ra về vì chính cái giản dị, chân thật của Lý đã chạm đến được trái tim của mọi người.
Đối với riêng ku Trí, đây là một li vờ sô thành công của Lý...
Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011
Chuyến hành trình du ca xuyên Việt với thông điệp “Hát cho riêng mình - Hát cho mọi người - VUI” của cô ca sĩ nhỏ nhắn Lê Cát Trọng Lý sẽ vang lên tại Quy Nhơn lúc 20h00 ngày 17/9/2011. Đây là cơ hội không thể bỏ qua cho những ai yêu thích cách nói, giọng nói có phần “quê quê” nhưng chân thật, không màu mè của Lý. Giai điệu và ca từ cô viết ra cũng đơn giản, mộc mạc như chính con người cô, nó giống như lời tự sự, như tiếng thở than, như tiếng của đêm và rất ư… con gái. Một cá tính âm nhạc khá hiếm hoi trong thị trường âm nhạc đang bão hòa như hiện nay á…
Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011
TẢN MẠN MỘT CHIỀU MƯA...
15h00. Trời chuyển mưa, cả một góc trời mây đen ùn ùn kéo đến như báo hiệu sắp hiện diện của một cơn mưa lớn, gió thổi mạnh từng cơn làm tung những chiếc lá khô bay cao lên không trung cộng vài hạt mưa rơi lắc rắc khiến cho cơn mưa như muốn có mặt nhanh hơn, trong hoàn cảnh này Trí tui nghĩ bất kỳ ai đang ở nhà nếu không bận công việc gì cũng ngại ra đường.
17h30. Cuối cùng những hạt mưa đầu mùa bắt đầu rơi xuống, mưa rối rít lên như đã lâu chưa được trút bầu tâm sự với vạn vật. Lộp bộp, rào rào, ầm ầm tiếng mưa rơi trên những nóc nhà hai bên đường, bầu trời trở nên tối sầm lại như đã vào tầm hai mươi mốt giờ vậy, không gian bên ngoài giờ biến thành màn mưa trắng xóa, phố xá bỗng chốc trở nên lộn xộn trong sự hối hả ngược xuôi của đủ loại xe cộ đang lưu thông. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, những hạt mưa như trêu chọc, thách đố tính kiên nhẫn của con người bằng cách hùa theo từng cơn gió mạnh quất vào mặt, cứa vào da thịt của khách đi đường rồi luồn vào bất cứ chỗ nào trống trước khi vỡ òa rơi xuống đất.
18h00. Một số con đường đã bắt đầu ngập rồi chìm dần trong biển nước, bao nhiêu rác thải từ cống hay sự vô ý thức của con người nổi bồng bềnh trên mặt nước khiến ku Trí liên tục gạt nước trên mắt kiếng mới có thể xác định đúng phương hướng để tránh sao cho không bị sụp ổ gà hay rơi vào những khu vực thấp trũng nước. Nước lạnh, trời mưa, đường tối, mưa vẫn cứ rơi rơi rơi. Phải loay hoay một hồi mới đến được Metro Quy Nhơn để mua ít đồ trong tiếng gầm rú của gió và cái lạnh se sắc của mưa.
19h00. Mưa dần ngớt hạt nhưng chưa tạnh hẳn, bầu trời giờ này không một ánh sao chứ đừng nói đến chị Hằng, chú Cuội hay Thỏ ngọc. Bỗng giật mình vì nghe đâu đó nơi xa vang lên tiếng chập chen hòa trộn tiếng trống rộn ràng, thôi thúc. À, thêm một mùa Tết Trung Thu nữa đã đến, những ký ức tuổi thơ của ku Trí chợt ùa về ngay trước mặt với vô số trò chơi như múa lân, phá cỗ, rước đèn,… khiến cảm xúc cũng nôn nao không kém và vẫn nguyên vẹn như thuở nào.
19h30. Thời tiết năm nay không ủng hộ những đoàn lân tham gia biểu diễn để phô diễn vẻ đẹp dũng mãnh, nhanh nhẹn, dứt khoát nhưng không kém phần sôi động trên đường phố. Lang thang dọc theo những con đường chính trong nội thành, nhớ ngày này năm ngoái chuyện kẹt xe gây ùn tắc giao thông do múa lân là chuyện bình thường thì tối nay ku Trí cứ thong thả lái xe mà không phải lo tìm đường thoát thân khi đã xem xong một trong những đoàn lân biểu diễn, đi mất mấy phút mới thấy một vài ngôi nhà còn mở cửa thì làm sao đoàn lân nào có cơ hội vào múa, thế mới biết cái không khí của phố phường sau cơn mưa nó vắng vẻ, trầm lắng và cô tịch như thế nào…
21h00. Cũng may sau đó xuất hiện một vài đoàn lân nhỏ “nghiệp dư” cố gắng đội mưa để múa mong kiếm được ít tiền của những gia chủ hào phóng tốt bụng hòng vớt vác bù lỗ vào khoản mua sắm đầu lân và những trang phục, phụ kiện đi kèm được chuẩn bị trước đó cả tháng. Nhìn thần thái trên khuôn mặt của những chú lân, ông địa, Tôn Ngộ Không, Trư Bác Giới dưới mưa trông thật thảm hại, mệt mỏi xem lẫn chút buồn bã vì thiếu vắng tiếng cười, tiếng vỗ tay tán thưởng, tiếng la ó, tiếng hò hét của những đứa trẻ được bố mẹ dẫn đi xem.
22h00. Mưa dứt hẳn, không khí mát mẻ, gió lùa mát lạnh, nhìn lên bầu trời thấy thấp thoáng chị Hằng thoắt ẩn thoắt hiện sau đám mây đen. Nhấn thêm ga, ku Trí vội vàng trở về nhà, tối nay dường như giấc ngủ đến nhanh hơn mọi ngày, chắc có lẽ mưa đã giúp ku Trí gột đi những vướng bận của quá khứ, xóa đi những ký ức đáng buồn và làm tràn đầy những hoài niệm đáng nhớ.
… Tối ngày mai, vì là đêm cuối cùng… mong trời đừng mưa nữa…
P/S: Hình ảnh sưu tầm