15h00. Trời chuyển mưa, cả một góc trời mây đen ùn ùn kéo đến như báo hiệu sắp hiện diện của một cơn mưa lớn, gió thổi mạnh từng cơn làm tung những chiếc lá khô bay cao lên không trung cộng vài hạt mưa rơi lắc rắc khiến cho cơn mưa như muốn có mặt nhanh hơn, trong hoàn cảnh này Trí tui nghĩ bất kỳ ai đang ở nhà nếu không bận công việc gì cũng ngại ra đường.
17h30. Cuối cùng những hạt mưa đầu mùa bắt đầu rơi xuống, mưa rối rít lên như đã lâu chưa được trút bầu tâm sự với vạn vật. Lộp bộp, rào rào, ầm ầm tiếng mưa rơi trên những nóc nhà hai bên đường, bầu trời trở nên tối sầm lại như đã vào tầm hai mươi mốt giờ vậy, không gian bên ngoài giờ biến thành màn mưa trắng xóa, phố xá bỗng chốc trở nên lộn xộn trong sự hối hả ngược xuôi của đủ loại xe cộ đang lưu thông. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, những hạt mưa như trêu chọc, thách đố tính kiên nhẫn của con người bằng cách hùa theo từng cơn gió mạnh quất vào mặt, cứa vào da thịt của khách đi đường rồi luồn vào bất cứ chỗ nào trống trước khi vỡ òa rơi xuống đất.
18h00. Một số con đường đã bắt đầu ngập rồi chìm dần trong biển nước, bao nhiêu rác thải từ cống hay sự vô ý thức của con người nổi bồng bềnh trên mặt nước khiến ku Trí liên tục gạt nước trên mắt kiếng mới có thể xác định đúng phương hướng để tránh sao cho không bị sụp ổ gà hay rơi vào những khu vực thấp trũng nước. Nước lạnh, trời mưa, đường tối, mưa vẫn cứ rơi rơi rơi. Phải loay hoay một hồi mới đến được Metro Quy Nhơn để mua ít đồ trong tiếng gầm rú của gió và cái lạnh se sắc của mưa.
19h00. Mưa dần ngớt hạt nhưng chưa tạnh hẳn, bầu trời giờ này không một ánh sao chứ đừng nói đến chị Hằng, chú Cuội hay Thỏ ngọc. Bỗng giật mình vì nghe đâu đó nơi xa vang lên tiếng chập chen hòa trộn tiếng trống rộn ràng, thôi thúc. À, thêm một mùa Tết Trung Thu nữa đã đến, những ký ức tuổi thơ của ku Trí chợt ùa về ngay trước mặt với vô số trò chơi như múa lân, phá cỗ, rước đèn,… khiến cảm xúc cũng nôn nao không kém và vẫn nguyên vẹn như thuở nào.
19h30. Thời tiết năm nay không ủng hộ những đoàn lân tham gia biểu diễn để phô diễn vẻ đẹp dũng mãnh, nhanh nhẹn, dứt khoát nhưng không kém phần sôi động trên đường phố. Lang thang dọc theo những con đường chính trong nội thành, nhớ ngày này năm ngoái chuyện kẹt xe gây ùn tắc giao thông do múa lân là chuyện bình thường thì tối nay ku Trí cứ thong thả lái xe mà không phải lo tìm đường thoát thân khi đã xem xong một trong những đoàn lân biểu diễn, đi mất mấy phút mới thấy một vài ngôi nhà còn mở cửa thì làm sao đoàn lân nào có cơ hội vào múa, thế mới biết cái không khí của phố phường sau cơn mưa nó vắng vẻ, trầm lắng và cô tịch như thế nào…
21h00. Cũng may sau đó xuất hiện một vài đoàn lân nhỏ “nghiệp dư” cố gắng đội mưa để múa mong kiếm được ít tiền của những gia chủ hào phóng tốt bụng hòng vớt vác bù lỗ vào khoản mua sắm đầu lân và những trang phục, phụ kiện đi kèm được chuẩn bị trước đó cả tháng. Nhìn thần thái trên khuôn mặt của những chú lân, ông địa, Tôn Ngộ Không, Trư Bác Giới dưới mưa trông thật thảm hại, mệt mỏi xem lẫn chút buồn bã vì thiếu vắng tiếng cười, tiếng vỗ tay tán thưởng, tiếng la ó, tiếng hò hét của những đứa trẻ được bố mẹ dẫn đi xem.
22h00. Mưa dứt hẳn, không khí mát mẻ, gió lùa mát lạnh, nhìn lên bầu trời thấy thấp thoáng chị Hằng thoắt ẩn thoắt hiện sau đám mây đen. Nhấn thêm ga, ku Trí vội vàng trở về nhà, tối nay dường như giấc ngủ đến nhanh hơn mọi ngày, chắc có lẽ mưa đã giúp ku Trí gột đi những vướng bận của quá khứ, xóa đi những ký ức đáng buồn và làm tràn đầy những hoài niệm đáng nhớ.
… Tối ngày mai, vì là đêm cuối cùng… mong trời đừng mưa nữa…
P/S: Hình ảnh sưu tầm