Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

TẢN MẠN MỘT CHIỀU MƯA...

Ngày 11/9/2011...

 

15h00. Trời chuyển mưa, cả một góc trời mây đen ùn ùn kéo đến như báo hiệu sắp hiện diện của một cơn mưa lớn, gió thổi mạnh từng cơn làm tung những chiếc lá khô bay cao lên không trung cộng vài hạt mưa rơi lắc rắc khiến cho cơn mưa như muốn có mặt nhanh hơn, trong hoàn cảnh này Trí tui nghĩ bất kỳ ai đang ở nhà nếu không bận công việc gì cũng ngại ra đường.

 

17h30. Cuối cùng những hạt mưa đầu mùa bắt đầu rơi xuống, mưa rối rít lên như đã lâu chưa được trút bầu tâm sự với vạn vật. Lộp bộp, rào rào, ầm ầm tiếng mưa rơi trên những nóc nhà hai bên đường, bầu trời trở nên tối sầm lại như đã vào tầm hai mươi mốt giờ vậy, không gian bên ngoài giờ biến thành màn mưa trắng xóa, phố xá bỗng chốc trở nên lộn xộn trong sự hối hả ngược xuôi của đủ loại xe cộ đang lưu thông. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, những hạt mưa như trêu chọc, thách đố tính kiên nhẫn của con người bằng cách hùa theo từng cơn gió mạnh quất vào mặt, cứa vào da thịt của khách đi đường rồi luồn vào bất cứ chỗ nào trống trước khi vỡ òa rơi xuống đất.

 

18h00. Một số con đường đã bắt đầu ngập rồi chìm dần trong biển nước, bao nhiêu rác thải từ cống hay sự vô ý thức của con người nổi bồng bềnh trên mặt nước khiến ku Trí liên tục gạt nước trên mắt kiếng mới có thể xác định đúng phương hướng để tránh sao cho không bị sụp ổ gà hay rơi vào những khu vực thấp trũng nước. Nước lạnh, trời mưa, đường tối, mưa vẫn cứ rơi rơi rơi. Phải loay hoay một hồi mới đến được Metro Quy Nhơn để mua ít đồ trong tiếng gầm rú của gió và cái lạnh se sắc của mưa.

 

19h00. Mưa dần ngớt hạt nhưng chưa tạnh hẳn, bầu trời giờ này không một ánh sao chứ đừng nói đến chị Hằng, chú Cuội hay Thỏ ngọc. Bỗng giật mình vì nghe đâu đó nơi xa vang lên tiếng chập chen hòa trộn tiếng trống rộn ràng, thôi thúc. À, thêm một mùa Tết Trung Thu nữa đã đến, những ký ức tuổi thơ của ku Trí chợt ùa về ngay trước mặt với vô số trò chơi như múa lân, phá cỗ, rước đèn,… khiến cảm xúc cũng nôn nao không kém và vẫn nguyên vẹn như thuở nào.

 

19h30. Thời tiết năm nay không ủng hộ những đoàn lân tham gia biểu diễn để phô diễn vẻ đẹp dũng mãnh, nhanh nhẹn, dứt khoát nhưng không kém phần sôi động trên đường phố. Lang thang dọc theo những con đường chính trong nội thành, nhớ ngày này năm ngoái chuyện kẹt xe gây ùn tắc giao thông do múa lân là chuyện bình thường thì tối nay ku Trí cứ thong thả lái xe mà không phải lo tìm đường thoát thân khi đã xem xong một trong những đoàn lân biểu diễn, đi mất mấy phút mới thấy một vài ngôi nhà còn mở cửa thì làm sao đoàn lân nào có cơ hội vào múa, thế mới biết cái không khí của phố phường sau cơn mưa nó vắng vẻ, trầm lắng và cô tịch như thế nào…

 

                     

 

21h00. Cũng may sau đó xuất hiện một vài đoàn lân nhỏ “nghiệp dư” cố gắng đội mưa để múa mong kiếm được ít tiền của những gia chủ hào phóng tốt bụng hòng vớt vác bù lỗ vào khoản mua sắm đầu lân và những trang phục, phụ kiện đi kèm được chuẩn bị trước đó cả tháng. Nhìn thần thái trên khuôn mặt của những chú lân, ông địa, Tôn Ngộ Không, Trư Bác Giới dưới mưa trông thật thảm hại, mệt mỏi xem lẫn chút buồn bã vì thiếu vắng tiếng cười, tiếng vỗ tay tán thưởng, tiếng la ó, tiếng hò hét của những đứa trẻ được bố mẹ dẫn đi xem.

 

22h00. Mưa dứt hẳn, không khí mát mẻ, gió lùa mát lạnh, nhìn lên bầu trời thấy thấp thoáng chị Hằng thoắt ẩn thoắt hiện sau đám mây đen. Nhấn thêm ga, ku Trí vội vàng trở về nhà, tối nay dường như giấc ngủ đến nhanh hơn mọi ngày, chắc có lẽ mưa đã giúp ku Trí gột đi những vướng bận của quá khứ, xóa đi những ký ức đáng buồn và làm tràn đầy những hoài niệm đáng nhớ.

 

… Tối ngày mai, vì là đêm cuối cùng… mong trời đừng mưa nữa…

 

P/S: Hình ảnh sưu tầm

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHOI...


Nhiều người ai cũng nghĩ rằng hạnh phúc phải là một thứ gì đó cao vời vợi, xa tận chân trời mà con người không thể thấy được hay cầm nắm được nó, nhưng có ai biết rằng hạnh phúc đâu cần phải đi xa như vậy đâu. Hạnh phúc nó luôn luôn tồn tại quanh cuộc sống của mỗi chúng ta, nếu ai biết nắm giữ và trân trọng những điều hạnh phúc dù rất nhỏ xung quanh mình thì sẽ thấy hạnh phúc không quá xa vời như vậy. Và tất nhiên chúng ta không thể nhìn thấy hình dáng của hạnh phúc nhưng ta vẫn cảm nhận và nhận thấy điều đó qua cuộc sống của con người đúng không bạn?

Bài hát "Những điều nhỏ nhoi" do nhạc sĩ Nguyễn Hồng Thuận sáng tác và được thể hiện qua tiếng hát trong trẻo của ca sĩ Vy Oanh sẽ nói hộ chúng ta điều đó, mời các bạn lắng nghe và cảm nhận cuộc sống vốn dĩ nằm trọn vẹn trong từng ca từ và giai điệu vui tươi nhẹ nhàng của bài hát thì khắc hiểu vì sao ku Trí lại nói như vậy...

 

Ngày tháng trôi đi vui buồn tôi đâu biết chi

Mải mê ganh đua theo phù du chẳng lối thoát

Đời trôi đi mãi rồi một ngày mới thấy giấc mơ qua rồi

Ôi đời buồn tênh.


Rồi bỗng sáng nay ôi mùa xuân đã nở hoa

Tiếng ai vui ca cho tình yêu bỗng chấp cánh

Nhìn sâu ánh mắt thật dịu dàng

Ta nghe hạnh phúc như về đây.


Có lúc tôi gục ngã nhìn mây trôi hững hờ

Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời

Mà nào có biết rằng hạnh phúc luôn bên mình

Là những điều nhỏ nhoi thường ngày mà tôi tìm mãi nơi phù du.


Bỗng thấy yêu đời quá yêu ngày xanh nắng vàng

Bỗng thấy yêu thời gian hạnh phúc đến nhẹ nhàng

Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người

Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài

Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời.

 

            

 

Có những điều lớn lao lại làm con người ta mệt mỏi nhưng có những điều nhỏ nhoi thoáng đến trong một phút giây nào đó lại làm ta ấm lòng và mỉm cười mỗi khi nghĩ tới nó đấy các bạn...!!!

P/S: Hình ảnh sưu tầm

Từ hồi nhỏ đến giờ mình chỉ biết trứng dzịt lộn ăn dzới muối tiêu chanh, hôm rồi phát hiện thêm ra mí món mới được chế biến từ nó nghe thật lạ tai: trứng dzịt lộn hấp nước dừa, trứng dzịt lộn chiên mắn, trứng dzịt lộn sốt xí muội, trứng dzịt lộn chiên me. Tối nay ghé làm thêm mí quả cho biết hết mùi vị của nó....hehe...

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

MÙA DÂU DA ĐẤT...

Cuối tuần rồi ku Trí cùng mẹ về quê viếng mộ của bà ngoại sẵn tiện thăm mấy người họ hàng, đã có chủ định mang theo máy chụp ảnh vì tình cờ lần trước ghé lại nhà dì bạn của mẹ thấy trồng mấy cây dâu da đất sai trĩu quả nhưng chưa có cơ hội lưu lại vài tấm hình. Sở dĩ ku Trí nói vậy vì thấy ngộ, thông thường cây dâu da trồng ở những miền khác ra chùm quả ở cành nhưng đối với cây dâu da này thì chùm quả mọc ra từ chân cành to và cả trên thân. Quả cây dâu da có vị chua, dùng để ăn tươi và được bán như là một loại trái cây dân dã vùng rừng núi mà các chị, các cô hay ăn vặt ưa thích. Đặc biệt, quả cây dâu da có màu đỏ tươi rất đẹp nên được nhiều người mua về chưng bày trên mâm quả để thờ cúng.

Nào mời các bạn cùng ku Trí ra vườn để tận mắt chứng kiến những chùm quả dâu da vừa chín tới đỏ rực cả thân cây…

 

 

 

 

 

 

 

Cách đây hơn tháng, những chùm quả dâu da còn non với màu nâu đen giờ đã chuyển sang sắc đỏ mọng khiến ku Trí không khỏi giật mình, ngỡ ngàng “dâu da đất đã chín!”.

 

 

 

 

 

 

 

Đứng dưới tán cây, bất chợt ku Trí nhìn lên và bắt gặp cả một bầu trời xanh của lá đan chen vào nhau, từng chùm quả trĩu nặng lốm đốm đỏ tưởng như cơn nóng mùa hè tan biến.

 

 

 

 

 

Tặng bạn nếm thử những chùm quả dâu da đất béo tròn để được nheo mắt, cong mày, miệng chúm chím xuýt xoa ôi chao chua quá…hehe…

 

 

 

 

Với tốc độ đô thị hóa len lỏi xuống tận thôn xóm như hiện nay khiến số phận của mấy cây dâu da đất trong vườn nhà dì bạn của mẹ không biết sẽ tồn tại được bao năm nữa khi vị trí của nó mọc ngay góc đường thật “đắc địa” của thị trấn…

 

 


 

Thế là thêm một mùa dâu da đất lại về… nhớ một loài cây trông bình dị mà kiêu sa, nhớ cái vị chua đã đi vào niềm thương, nỗi nhớ của nhiều người và nhớ cả dư vị ngọt ngào của tuổi thơ đã ra đi mãi mãi mà mỗi khi nhắc tới lại thấy da diết…

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

TUỔI THƠ ƠI… XIN MỘT LẦN QUAY VỀ

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta ai cũng đã từng là một đứa trẻ và đã từng trải qua một tuổi thơ đầy kỷ niệm cùng nhiều trò chơi con nít. Những người cùng thế hệ với ku Trí chắc có lẽ chẳng thể nào quên bao trưa hè không ngủ, bao đêm trăng sáng lung linh cùng bạn bè đồng trang lứa tụm năm, tụm ba chơi những trò chơi dân gian như cướp cờ, năm mười, tạt lon, banh lỗ,... Những cú ném chuẩn xác và xa tít của trò tạt lon hay những bước chân chạy tốc lực của trò chơi năm mười… tất cả giống một bức tranh sinh động với vô số gam màu cổ tích như dẫn dắt ku Trí trở về tuổi thơ yêu dấu của mình, ở một nơi thật tươi sáng yên bình.

Cùng với sự bùng nổ của công nghệ thông tin hiện đại là sự xuất hiện ngày càng nhiều trò chơi mang tính bạo lực khiến những trò chơi dân gian mang đậm tính nhân văn và truyền thống dân tộc đang bị mai một dần, tự nhiên nghĩ lại mà thương tụi nhỏ bây giờ, không biết thế hệ 10x, thậm chí là 9x có còn biết đến mấy trò chơi thuở xưa như mình đã chơi không?

Những trò chơi dân gian thật đơn giản, không đòi hỏi tốn nhiều thời gian chuẩn bị, không ảnh hưởng đến kinh tế, thị lực và sức khỏe nhưng nó như có ma lực cuốn hút mọi người chơi mãi không chán. Ku Trí mạo muội ghi lại một trong số trò chơi ưa thích thuở thiếu thời như là tấm vé để các bạn đón chuyến tàu quay trở về cái tuổi thơ trong trẻo nhất, khơi dậy những kỷ niệm đã nằm chễm chệ từ lâu trong ngăn ký ức với đầy ắp hương vị ngọt ngào để chúng ta có thêm nhiều nghị lực và niềm vui trong cuộc sống thường nhật.

 

Trò chơi: Tạt lon

Cách chơi: Kẻ khung và đặt lon vào trong khung đã kẻ, sau đó kẻ vạch để tạt lon khách 4 hoặc 5 bước, tất cả người chơi đứng ở khung kẻ của lon dùng dép thảy để xem ai ném trước, dép người nào gần vạch hoặc nằm trên vạch thì được tạt trước và dép người chơi nào xa vạch nhất sẽ giữ lon. Người chơi phải đứng từ vạch và lần lượt tạt sao cho dép trúng lon và văng ra khỏi khung kẻ của lon thì người giữ lon phải tìm lon về đặt lại chỗ cũ, rồi phải tìm cách chạm người tạt trúng lon trước khi người đó chạy về vạch, người tạt trúng lon phải lượn dép và chạy về vạch để người giữ lon không bắt được thì xem như thắng cuộc.

Luật chơi: Nếu người chơi nào tạt không trúng lon hay người giữ lon chạm trúng người nào mà trước khi người đó chạy về vạch đứng thì người đó sẽ bị bắt giữ lon.

 

Trò chơi: Năm mười

Cách chơi: Số lượng người tham gia không giới hạn, bao tiến xùm nếu người nào thua sẽ bị úp mặt vào tường hoặc gốc cây, nhắm mắt lại vào đếm 5 10 15… đến 100 để những người còn lại chạy trốn, ẩn nấp vào một chỗ kín đáo. Khi đếm hết 100 thì người bị nói: “1 2 3 mở mắt đi tìm”. Khi tìm thấy vị trí ẩn nấp của ai đó thì gọi tên và vị trí ẩn nấp rồi chạy thật nhanh đến đụng chỗ mà lúc nãy úp mặt đếm số.

Luật chơi: Nếu người bị phát hiện chạy nhanh đến đụng chổ người bị úp mặt đếm số trước thì gọi là sống, chạy không kịp thì gọi là bị chết và người sống có quyền cứu người chết. Nếu trốn kỹ mà kiếm không ra thì người bị có quyền hô: “thả + tên người chơi” và người đó sống. Người bị chết đầu tiên mà không được cứu hoặc người không được cứu còn lại trong số bị chết sẽ trở thành người bị.

 

Trò chơi: U quạ

Cách chơi: Chia thành hai đội làm quạ và bắt quạ, đội làm quạ chọn một người dẫn đầu sao cho lanh lợi, khỏe mạnh và có hơi dài. Oẳn tù tì nếu đội nào thắng sẽ làm quạ trước, đội làm quạ lần lượt cử từng thành viên lên làm quạ nhưng không được nói mà chỉ phát ra âm uuuuuuu dài trong cổ trong một hơi không được ngắt quãng, nếu ngắt là quạ bị chết. Tìm mọi cách chạm vào một người bên đội bắt quạ rồi chạy hết tốc lực về không để bị túm lại, bên bắt quạ cũng phải tìm cách bắt được những thành viên đội làm quạ mà không để nó chạy về tổ.

Luật chơi: Nếu có một thành viên trong đội làm quạ bị bắt làm tù binh thì thành viên làm quạ sau đó phải tìm cách chạm vào người để cứu, bên bắt quạ không được giữ thành viên vừa được cứu. Người đứng đầu trong đội làm quạ nếu bị chết thì cả đội sẽ bị chết hết, lần lượt hết quạ của một đội thì đổi ngược lại cho nhau.

 

Trò chơi: Chồng hoa, chồng nụ

Cách chơi: Người chơi để các nắm tay chồng lên nhau, càng nhiều người tham gia càng vui. Cuộc chơi bắt đầu khi hát bài đồng dao được mọi người cất lên: Chặt cây dừa/ Chừa cây mận/ Cây nào cao/ Cây nào thấp/ Chặt bớt đi/ Để làm chi/ Cho nó thúi/ Chặt

Luật chơi: Mỗi từ của bài đồng dao tương đương một nắm tay, đến từ trên xuống dưới rồi ngược lại cho tới khi nào từ cuối cũng của bài đồng dao đụng tới nắm tay nào thì nắm tay đó bị loại ra. Hình thức phạt có thể là bị những người chơi còn lại đánh vào nắm tay của người bị loại. Và lại bắt đầu bài đồng dao, loại từ từ các nắm tay của người chơi cho tới khi nắm tay cuối cùng còn lại thì đó là người thắng cuộc.

 

Trò chơi: Cứng mềm

Cách chơi: Trên khoảng sân vẽ một vòng tròn vừa đủ cho những người chơi có thể di chuyển, bao tiến xùm để chọn người chơi chính nếu bị thua, những người còn lại tạm gọi là người chơi phụ.

Luật chơi: Sau khi người chơi chính hô bắt đầu thì tất cả những người chơi phụ chạy quanh vòng tròn nhưng không được phép vượt ra khỏi vòng tròn đó, khi gần bị người chơi chính chạm vào thì người chơi phụ phải hô lên “Cứng” và đứng yên một chỗ, không được thay đổi tư thế và những người chơi phụ còn lại phải chạm vào người đã hô cứng thì người đó mới mềm trở lại và tiếp tục chạy. Nếu hô cứng sau khi bị chạm thì người đó sẽ phạt làm người chơi chính, hoặc nếu tất cả hô cứng hết thì người chơi phụ hô cứng đầu tiên bị phạt làm người chơi chính.

 


Còn bạn thì sao, tuổi thơ của bạn gắn liền với những trò chơi nào? Hãy chia sẻ với ku Trí để tôi và bạn cùng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thả mình trôi về miền ký ức tuyệt diệu. Ký ức của tuổi thơ...

 

P/S: Hình ảnh sưu tầm